Chương 17: Linh
Lăn lộn trên giường đến chán chê, Duy líu nhíu liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử ở kệ dính tường. Lúc này đã 9 giờ sáng và cũng chẳng có chuông báo thức nào reo vang. Anh dụi mắt cho tỉnh táo hơn, quan sát căn phòng một lượt. Khung cảnh này, mùi hương này… vừa lạ lẫm nhưng lại vừa quen thuộc.
Soi mình trước gương bàn trang điểm, Duy đã chắc chắn rằng bản thân chính là “nhân vật” Linh, là cô người yêu xinh đẹp. Tuy nhiên, không có đoạn ký ức, không cảm nhận được cảm xúc, cảm giác của nhân vật, bối cảnh cũng quá thực tế. Mọi thứ đang khiến Duy vô cùng khó hiểu. Chưa hết, “iu <3” trong danh bạ của Linh chính là số điện thoại mà anh đang sử dụng. Cho nên, đây là hiện thực, không phải là một tác phẩm điện ảnh nào cả.
Bên cạnh sự ngạc nhiên về những gì đang diễn ra, Duy còn cực kỳ phấn khích khi được trải nghiệm cuộc đời của Linh. Bỏ qua suy nghĩ đê hèn về cơ thể người yêu, anh sẽ đi đây đi đó, ăn những món yêu thích, mua thật nhiều đồ đẹp, làm những điều mà Linh chưa có cơ hội làm.
Ngay tức khắc, Duy nhanh tay thu dọn chăn gối rồi lao vào nhà vệ sinh.
…
Diện bộ váy màu trắng xinh tươi, chàng biên kịch háo hức soi mình trước gương thay quần áo. Anh dự định sẽ dạo khắp nơi trong AEON Mall Tân Phú, thưởng thức một ly trà ô long ở Starbucks, ăn trưa tại nhà hàng Nhật, và mua sắm thả ga ở Beauty Box.
Dẫu vậy, trong lòng Duy lại xuất hiện những thắc mắc: Liệu thực sự Linh muốn làm gì? Liệu cô ấy có lên kế hoạch như anh tưởng tượng?
Sau khi đắn đo kỹ lưỡng, Duy quyết định… bất động. Anh cũng rất tò mò về những gì Linh sẽ làm vào ngày nghỉ. Và, đây có thể là cơ hội tuyệt vời để anh “lắng nghe” người yêu một cách trọn vẹn nhất.
…
Trái với mong đợi của Duy, Linh lại thay cho mình bộ đồ ngủ giản dị, rồi pha một ly cà phê rang xay, đen, không đá, không đường.
Ngồi ngoài ban công từ tầng 5, Linh ung dung ngắm nghía vẻ đẹp của vô số chậu hoa tươi, cây cảnh, thứ đã chiếm gần hết không gian xung quanh. Thi thoảng, cô đưa ánh nhìn về công viên dân cư phía dưới, chìm đắm vào vẻ bình yên của sự tĩnh lặng. Bất chấp thông báo dày đặc trên các trang mạng xã hội và loạt tin nhắn dồn dập từ anh quản lý, nàng vẫn giữ cho mình phong thái thờ ơ của một kẻ ngoài cuộc.
Chỉ có vậy, Linh chẳng làm gì trong một giờ đồng hồ. Trông như thể đang rất thư giãn, nhưng ánh mắt cô lại tràn đầy nỗi cô đơn khó tả.
Mất cả ba lẫn mẹ từ nhỏ, Linh sống nương tựa cùng bà ngoại cho đến khi căn bệnh đái tháo đường cướp đi người bà đáng kính. Cô lúc đó chỉ vừa tốt nghiệp trung học phổ thông.
Bước nào môi trường đại học với bàn tay trắng, vừa học vừa làm là chuyện bắt buộc với Linh. Từ gia sư, nhân viên phục vụ, cho tới cộng tác viên tổ chức sự kiện, chẳng cơ hội kiếm tiền nào mà cô nàng bỏ lỡ, miễn nó hợp pháp và không ảnh hưởng việc học hành.
Thời gian dài đơn độc đã rèn cho Linh một bản lĩnh sống hiếm có, giúp cô trở nên vững chãi trên con đường theo đuổi nghiệp diễn. Mạnh mẽ là vậy, nhưng khao khát được yêu thương vẫn âm ĩ trong sâu thẳm con người của Linh. Và khi Duy cùng gia đình anh xuất hiện, nỗi cô đơn đó đã phai nhoà đi rất nhiều. Tuy nhiên, nó không hoàn toàn biến mất, chỉ là nó tạm thời bị lu mờ vì nàng luôn dành trọn tâm trí của mình vào tình yêu và công việc.
Sau một hồi thả hồn ngoài ban công, Linh đi thẳng vào căn bếp trong khi vẫn cặm cụi nhắn tin cho Duy.
“Trưa nay anh tính ăn gì đó?”
Dừng lại và tựa người vào chiếc tủ lạnh, cô không hề rời mắt khỏi khung trò chuyện messenger như thể trông chờ anh người yêu trả lời ngay lập tức.
Nhưng 5 phút, 10 phút, rồi 15 phút, chẳng có lời hồi âm nào, mặc dù đối phương vẫn ở trạng thái hoạt động.
Linh thất vọng đôi chút. Cô uể oải mở tủ lạnh, lấy ra khay trứng gà, một đĩa thịt bò tươi và một ít rau củ.
Nhìn vào đống gia vị, Linh bắt đầu lẩm nhẩm về công thức mà mình đã học trên mạng. Dù cho từ trước tới giờ cô chưa hề nấu món bò né, nhưng đây là món ăn ưa thích của Duy, vậy nên, cô quyết định lần này sẽ “ra tay”.
Tuy nhiên, sự tập trung của Linh nhanh chóng bị gián đoạn bởi tin nhắn từ bạn trai.
“Anh mới họp xong, trưa nay team đi ăn sushi. Em có bận thì vẫn phải tranh thủ ăn uống đó nha.”
“Bận cái con khỉ!” – Linh hờn dỗi, lẩm bẩm như đang nói chuyện một mình.
Cô nàng lại trình ra cái vẻ ủ rũ, chán chường nhìn đống nguyên liệu nằm ngổn ngang trước mặt.
Cuối cùng, nui xào tôm và salad dầu giấm là những món ăn đơn giản cho bữa trưa ngày hôm nay.
…
Duy có chút bối rối với “đoạn phim” này. Anh không ngờ sự vô tư đó lại ảnh hưởng tiêu cực đến tâm trạng của Linh như vậy. Không còn vẻ háo hức, xông xáo như ban đầu, lúc này, anh thực sự chậm lại, điềm tĩnh, và quan sát bạn gái một cách sâu sắc hơn.
…
Buộc tóc đuôi ngựa và đeo cho mình cặp kính cận vô cùng thanh lịch, Linh ngồi thẳng lưng ở sofa phòng khách với chiếc laptop nằm trên đùi.
Cực kỳ chăm chú, cô nàng dán chặt đôi mắt vào màn hình, tay gõ bàn phím liên hồi. Kế tiếp là lật giở xấp tài liệu dày cộp trông như một người đang bận “trăm công nghìn việc”.
Nhưng chỉ sau vài phút, chiếc laptop đã bị quăng sang một góc, còn Linh thì treo ngược cơ thể trên ghế sofa, chân hướng lên trời, đầu ngửa xuống đất. Nhìn rất… kỳ cục.
Lúc này, nữ diễn viên đang “xới tung” album ảnh/video trong điện thoại. Những khoảnh khắc tình cảm với Duy được cô xem đi xem lại mà không hề biết chán. Cùng nhau chạy bộ, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau xem phim, cùng nhau mua sắm, cùng nhau vui đùa trên bãi biển,… Tất cả đều khiến nàng dâng trào một cảm xúc khó tả: Hạnh phúc nhưng lại nuối tiếc.
Trong đó, tấm ảnh mà cả hai chụp ở vườn cây cảnh đã làm cho Linh nhớ đến một chuyện. Và thật đúng lúc, cuộc gọi từ Duy xuất hiện trên màn hình. Cô nàng lập tức ngồi bật dậy, trở lại tư thế của… người bình thường.
“Em nghe đây!”
“Anh vừa về văn phòng, em ăn gì chưa?”
“Em cũng ăn rồi. À mà anh! Anh có chăm sóc chậu Hồng Môn không đó?”
“Chậu gì? À… cây cảnh hả…?”
“Hôm bữa tụi mình lội khắp cái vườn nhà bác Hai của anh Phương, rồi chỉ mua được chậu Hồng Môn duy nhất. Anh không nhớ à?”
“Cái đó… Thì… nó vẫn ở trọ anh mà. Em đừng lo!”
Linh thở dài như đang trách móc:
“Thôi, để em qua xem sao.”
“Em còn giữ chìa khoá phòng anh không?”
“Còn. Mà chiều anh về mấy giờ?”
“Chiều nay… team anh đi nhậu rồi. Anh đi một chút rồi về… Anh sẽ về sớm.”
“Ừm, được rồi. Đừng uống nhiều quá đó.”
“Ok em yêu! Thôi, anh vào làm đây. Bye em nha!”
Kết thúc cuộc gọi, Linh lập tức thay cho mình bộ trang phục thể thao, kèm theo mũ lưỡi trai và đôi giày sneaker năng động.
Xong xuôi, Linh nhanh chóng rời khỏi nhà, để lại những tờ giấy còn vương vãi trên sofa. Trong số đó có một bản hợp đồng độc quyền mà cô chưa ký kết.
…
Đẩy cửa bước vào căn trọ chật hẹp của bạn trai, Linh bỗng… rùng mình vì điều hoà vẫn còn mở ở mức 21 độ C. Vừa bật đèn lên, cảnh tượng hiện ra trước mắt cô nàng là sự bừa bộn đến “cạn lời”.
Quần áo vứt lung tung trên giường trong khi chăn, gối cũng không được sắp xếp gọn gàng. Bàn làm việc thì đủ loại giấy tờ nằm ngổn ngang, nhìn như bãi phế liệu thu nhỏ. Sọt rác vẫn còn đó dù đã đầy đến sắp tràn ra ngoài.
…
Chính Duy cũng chán nản khi thấy cảnh này. Dù vậy, anh vẫn có thể bao biện rằng hôm đó mình vội đi làm vì… ngủ quên. Mà hôm đó là hôm nào nhỉ? Chẳng phải là thời điểm đã cách đây hơn một tháng rồi sao? Tức là, những gì đang diễn ra giống như một loại mô phỏng lại quá khứ.
…
Nhìn quanh căn phòng, Linh phát hiện chậu Hồng Môn đã nằm trên kệ bên ngoài khung cửa sổ, nơi duy nhất đón ánh nắng từ mặt trời. Cô hoảng hốt tiến lại gần, kéo cánh cửa kính qua một bên, nhẹ nhàng mang chậu cây yêu quý vào trong nhà.
Đặt lên bàn làm việc, Linh vừa xăm soi từng chiếc lá vừa gọi điện thoại cho Duy.
Đối phương chưa kịp nói gì, nàng đã lên tiếng dạy dỗ một tràng:
“Anh để nó bên ngoài bao lâu rồi vậy? Lá chuyển vàng rồi kìa! Loài này chịu sáng vừa đủ thôi, phơi nắng nhiều quá là chết đó. Hai ngày tưới nước một lần là được. Chiều mát anh đem ra cho tới sáng sớm, rồi…”
“Em, em… Anh đang… trong nhà… vệ… sinh.”
“Cái ông mất nết! Vậy… anh để nó ở ngoài cửa sổ từ bữa đem về đến giờ luôn chứ gì? Không tưới nước luôn?”
“Ừm… thì… đúng vậy…”
“Trời! Anh chăm kiểu này không biết có ra hoa được không đây.”
“Giờ… không có hoa nó vẫn đẹp mà.”
“Anh nghĩ hiện tại nó đã đẹp rồi sao?”
Đầu dây bên kia ngập ngừng giây.
“Xin… lỗi mà! Anh sẽ chú ý hơn, nha!”
“Nhớ lời em dặn đó. Mà thôi, để em ghi giấy nhớ cho anh.”
“Nhưng giờ anh mới để ý. Hôm nay em off hả?”
“Ờ, quá hay! Giờ mới để ý luôn ha. Hôm nay em không có lịch trình.”
“Sao không nhắc anh biết.”
“Thôi, bỏ qua đi! Anh làm việc đi nha, em tranh thủ chăm cây một chút.”
“Ok, bye em yêu!”
…
Sau khi tưới ít nước cho chậu Hồng Môn, nữ diễn viên lập tức cảm thấy “ngứa mắt” với căn phòng. Vậy là, cô nàng “xắn tay áo”, bắt đầu công cuộc dọn dẹp đống bừa bộn này.
Linh nhanh chóng sắp xếp lại giường ngủ, mang quần áo vào nhà vệ sinh để giặt tay. Tiếp đó là lau sạch sẽ khu vực bếp, thu gom rác và những thứ linh tinh khác. Cuối cùng, cô “đánh bay” các vết bẩn còn sót lại bằng kỹ năng lau sàn điêu luyện của mình.
…
Xong xuôi mọi thứ, Linh ngả lưng xuống giường với vẻ mặt đầy thoả mãn. Nàng thầm nghĩ rằng người yêu sẽ đỡ vất vả rất nhiều vì những gì mình đã làm. Dù sao anh ấy cũng đang trong giai đoạn khó khăn về công việc, bớt đi chừng nào gánh nặng thì tốt chừng đó.
Nghĩ vậy, Linh lại thấy tò mò, nàng cũng muốn biết chính xác Duy đã và đang làm gì trong cái ngành biên kịch. Cô nhoài người về phía bàn làm việc, với đại một cuốn sổ.
“Sổ tay ý tưởng cơ à?” – Linh thích thú đọc từng chữ ngay từ trang giấy đầu tiên.
Thật ra, Duy luôn ghi lại những ý tưởng một cách chi tiết, bao gồm các tình tiết cơ bản, thời gian triển khai, hạn hoàn thành,… Dù chỉ đảm nhận các dự án phim ngắn hay clip đăng Tik Tok, anh vẫn thể hiện sự chuyên nghiệp theo cách riêng của mình.
Đọc những câu chuyện trong sổ, Linh bất giác cười thành tiếng, cái nụ cười pha lẫn sự thích thú và… bỡn cợt. Cô không ngờ Duy lại làm những thứ độc lạ và nhảm nhí đến vậy. Nhưng tận đáy lòng, nàng muốn anh tham gia vào các dự án điện ảnh có quy mô lớn hơn, thay vì cứ mãi loay hoay ở cái ngách “kém sang” này.
Cho đến khi mặt trời lặng, Linh mới phát hiện mình đã quá say sưa với đống tài liệu của Duy. Cô nhanh chóng sắp xếp lại mọi thứ rồi tiến đến kiểm tra chiếc tủ lạnh mini cũ kỹ. Nó trống trơn, không có gì ngoài vài lon bia.
Ngán ngẩm, nàng diễn viên chỉ biết thở dài và rời đi một cách vội vã.
…
Trở lại căn trọ với đủ loại thực phẩm trên tay, Linh muốn tạo bất ngờ cho bạn trai bằng bữa tối đơn giản. Canh kim chi Hàn Quốc sẽ là món ăn thích hợp sau khi đã “ngập” trong bia rượu.
Nhưng trước tiên, cô cần biết rõ thời gian Duy về nhà.
“Nghe nói anh về sớm. Vậy mấy giờ anh về ta?”
Tin nhắn chỉ được gửi đi vài chục giây lập tức đã có hồi âm:
“Chừng 8h là anh mất dạng rồi. Em đừng lo, anh về sớm thôi.”
Linh vui vẻ vì được người yêu trả lời nhanh chóng. Cô hào hứng bày biện các nguyên liệu cần thiết, phần còn lại cô cho vào tủ lạnh.
Như một đầu bếp chuyên nghiệp, nàng cắt kim chi cải thảo và đậu hũ thành từng khúc nhỏ, ướp thịt heo với gia vị, xào tất cả với tỏi, nấu nồi nước dùng vừa đủ,…
…
Tắt bếp, Linh tự hào ngắm nghía “tác phẩm” do mình tạo ra. Cô thầm nghĩ Duy sẽ vô cùng thích thú với bữa tối bất ngờ. Thậm chí, anh ấy phải mất ngủ vì quá vui sướng.
Nhưng vẫn chưa đến 8 giờ, Linh bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn. Cô muốn Duy thưởng thức hương vị thơm ngon này ngay bây giờ.
Liếc nhìn chiếc điện thoại, nàng nảy lên ý định gọi cho bạn trai. Tuy nhiên, như vậy chẳng khác nào làm phiền anh ấy.
Và sau một hồi đấu tranh nội tâm, cuối cùng, cô chọn cách chờ đợi. Bởi, việc hâm nóng cũng không khiến món canh kim chi mất đi vị ngon vốn có.
Tranh thủ thời gian đó, Linh lại mang những cuốn sổ của Duy ra đọc. Lật ngang lật dọc, rốt cuộc, sự chú ý của nàng vẫn là chiếc điện thoại. Rõ ràng, cô rất muốn bạn trai về nhà càng sớm càng tốt.
Những dòng tin nhắn được soạn ra, rồi ngay lập tức bị xoá đi.
Cái gọi là “sợ làm phiền người yêu” đã khiến Linh phân vân rất nhiều. Cô lo anh ấy sẽ mất hứng trong cuộc vui, sẽ khó xử với đồng nghiệp khi phải lựa chọn ra về hay tiếp tục.
Việc nghĩ cho cảm xúc của bạn trai buộc Linh vứt điện thoại sang một bên mà không có tin nhắn nào được gửi đi.
Ngả lưng trên chiếc giường nhỏ, nữ diễn viên lại tiếp tục lật giở các tập tài liệu để giết thời gian. Nhưng có lẽ vì mệt mỏi, nàng bắt đầu rơi vào trạng thái “ngủ gà ngủ gật”.
Dù những nét chữ đã lúc rõ lúc mờ, đôi tay cũng không còn nắm vững cuốn sổ, Linh vẫn cố gắng tập trung cao độ, giữ cho mình sự tỉnh táo. Tuy vậy, chỉ sau vài cái chớp mắt, cô phát hiện bây giờ đã chín giờ kém, và chẳng có ai ngoài cô trong căn trọ buồn tẻ này.
Linh thất vọng ngồi dậy, lập tức gọi cho anh người yêu. Nhưng sau hai cuộc gọi với những hồi chuông chờ dài đằng đẵng, chẳng một ai nhấc máy, chẳng một ai trả lời. Dù vô tình hay cố ý, đó chắc chắn là sự phớt lờ đầy lạnh lùng, đủ phá vỡ trái tim vốn sẵn đã cô đơn bấy lâu.
“Anh về chưa vậy?” – Tin nhắn được gửi đi dù cho đối phương không hoạt động từ 15 phút trước.
…
Chứng kiến cảnh này, Duy đã khóc rất nhiều. Anh dằn vặt, tự trách, thậm chí là chán ghét bản thân khi ấy.
Nhớ cái đêm say sỉn đó, Duy vô cùng hạnh phúc, ăn uống một cách ngon lành, rồi anh tỏ ra hãnh diện vì có bạn gái chu đáo, tận tâm chăm sóc mà không chút tính toán nào.
Tuy nhiên, cái cảm giác hạnh phúc ấy là thứ chỉ mỗi Duy nhận được, còn sự buồn tủi thì cô bạn gái ôm trọn.
…
Dán chặt đôi mắt rầu rĩ vào khung trò chuyện với bạn trai, Linh vẫn giữ cho mình một chút hy vọng, rằng anh ấy đang trên đường về, ghé vào cửa hàng mua gì đó, hoặc đơn giản là chưa thể cầm điện thoại. Đôi khi, trạng thái hoạt động chuyển sang màu xanh, rồi tắt ngúm chỉ trong vài phút. Tuyệt nhiên, tin nhắn của nàng vẫn không được đối phương xem và phản hồi.
Rồi thời gian cứ trôi, sự im lặng càng kéo dài càng khiến nữ diễn viên trở nên tội nghiệp. Mọi chuyện lúc này buộc cô phải chấp nhận sự thật, rằng chỉ có mỗi cô là đang mơ tưởng về một bữa tối bất ngờ.
Ngồi co ro trên giường, Linh nhìn đăm đăm về phía cửa, ánh mắt vô định, không còn sự hoạt bát nào, thay vào đó là nét ủ rũ, bần thần của một người vừa bị “kéo xuống mặt đất”.
…
Đồng hồ đã điểm mười rưỡi tối, cũng là lúc Linh phải chấm dứt nỗi thống khổ này. Cô uể oải đứng dậy, với lấy mũ và áo khoác. Sau khi dừng lại vài giây để quan sát căn phòng một lần nữa, cô bắt đầu rời khỏi đó, mang theo sự thất vọng nặng nề chưa từng có.
…
Cảnh tượng phố xá tấp nập chẳng thể che lấp được vẻ cô đơn của Linh, người đang lang thang không đích đến trên làn đi bộ.
Với ánh mắt vô hồn, chẳng quan tâm bất kỳ thứ gì khác, nàng lặng lẽ, cúi gằm mặt, cứ thế đi qua rất nhiều con phố, con hẻm…
…
Ghé vào một công viên dân cư ít người qua lại, Linh rũ rượi ngồi xuống băng ghế đá đã bám đầy bụi bẩn.
Đồng hồ trên chiếc điện thoại hiển thị 23:15 nhưng không hề xuất hiện tin nhắn nào từ bạn trai, cô chán chường vứt sang một bên, rồi quan sát xung quanh để tìm kiếm điều gì đó thú vị.
Đúng lúc, cuộc gọi đến khiến nữ diễn viên lại phải cầm điện thoại. Là anh quản lý.
“Em nghe anh Đan!”
“Cả ngày nay mất tích hả? Đi đâu thì đi, về sớm nha. Anh có mua chút đồ ăn cho em đó, treo trước cửa.”
“Gì đó anh?”
“Món em mê nhất, ốc hương xào bơ, chấm bánh mì.”
“Cái này là anh ép em ăn đó nha!”
“Kệ đi! Lâu lâu được nghỉ, ăn bậy ăn bạ xíu.”
“Thôi…” – Linh vừa nói vừa hướng sự chú ý đến cặp đôi mới đến ngồi bên phía đối diện.
“… Em tắt máy đây. Nói chuyện với anh sau.”
Đôi tình nhân trẻ kia mang ra hộp cá viên chiên nóng hổi, tranh giành đút cho nhau ăn.
Cả hai rôm rả bàn về việc một tuần sẽ gặp nhau bao nhiêu lần, dành dụm bao nhiêu tiền để đi du lịch, có nên mua áo cặp không,…
Sự đáng yêu này khiến Linh vô thức mỉm cười, nhưng cô bỗng chốc lại u sầu khi nghĩ về tình cảnh của mình.
Rất lâu rồi Linh và Duy đã không còn “hùn vốn” mua đồ ăn nhanh để hẹn hò chốn công viên. Những ngày đó là thời điểm cô được quan tâm nhất, được chiều chuộng nhất, và cảm nhận hạnh phúc rõ rệt nhất.
“Anh chưa về, sếp Lộc qua nữa nên đi tăng 3 luôn rồi.” – Tin nhắn của Duy bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh.
Sau gần ba tiếng đồng hồ, những gì cô mong chờ cuối cùng đã xuất hiện. Tuy nhiên, khi đọc rõ từng chữ và nhìn về phía đôi bạn trẻ, cô chợt… ướt đẫm mí mắt. Nước mắt trào ra như thể đã bị kìm nén suốt nhiều năm.
Dù kín đáo gạt đi hai dòng lệ đang đổ như thác suối, nhưng tiếng khóc nấc sau lớp khẩu trang đã “bán đứng” Linh. Cô lúng túng, xấu hổ vì ánh nhìn sững sờ của cặp tình nhân kia.
Đứng bật dậy, nàng diễn viên nhanh chân rời khỏi đó. Rẽ qua một góc tối khác trong công viên, cô ngồi xổm xuống, tựa lưng vào thân cây Lim Xẹt.
Cởi bỏ khẩu trang, Linh khóc lớn.
…
Duy lúc này cũng khóc lớn không kém. Cảm giác đau xót, tự trách khiến anh muốn đánh cho bản thân một trận. Anh nhận ra sự vô tư của mình chỉ là thứ độc hại và thiếu công bằng với người bạn gái.
Không thể chứng kiến thêm được nữa, Duy cố gắng làm đủ mọi cách để thoát khỏi “bộ phim”. Tuy nhiên, bằng một thế lực nào đó, anh phải “đồng hành” cùng Linh cho đến hết đêm nay.
…