Chương 18: Thất Tình

Tác giả: Lưu Đan | Thể loại: Viễn tưởng

Bật dậy với đôi mắt còn đỏ hoe, Duy cuống cuồng tìm lấy chiếc điện thoại.

Anh bình tĩnh trở lại khi bên kia đầu dây vang lên giọng của Linh:

“Em nghe! Sao vậy anh?”

“Em rảnh không? Mình gặp nhau đi.”

“Nay em có việc đi cùng anh Đan rồi. Ủa, anh không đi làm hả?”

“À… Anh tính xin off…”

“Thôi trời, anh đi làm đi. Tối mình gặp, em cũng có chuyện muốn nói.”

“Ừm… Vậy tối anh qua.”

“Ok anh! Mà nhớ ra rạp xem Đừng Để Ngày Mai nha. Phim hơi flop nhưng hãy ủng hộ em.”

“Trời… Chắc chắn rồi.”

Vẻ tích cực của bạn gái không đủ làm Duy an lòng. Những hình ảnh đêm qua vẫn rõ ràng đến mức buộc anh phải mang sự lo âu đó đến công ty.

Đôi dòng kịch bản được viết ra rồi lại xoá đi.

Duy chẳng tài nào tập trung nổi dù xung quanh im ắng tuyệt đối. Anh liên tục đứng lên, rời khỏi chỗ ngồi, rồi lại ngồi xuống. Điều này lặp đi lặp lại khiến mọi người trong nhóm biên kịch khó hiểu vô cùng.

Thấy vậy, Phương tiến tới, nói nhỏ:

“Mày ngồi trên ổ kiến lửa hả? Yên vị cái coi!”

“Má nó…” – Duy chỉ biết thở dài.

“… Rối quá làm chẳng được việc gì.”

“Thôi, nhắn tin nói chuyện.”

Dứt lời, Phương ngồi lại vị trí rồi gõ những dòng tin nhắn:

Sao mà rối?

Thì cũng chuyện đóng phim lúc ngủ đó. Đêm qua tao vào vai Linh luôn.”

Ê, tao nói thật, tao đéo tin chuyện đó đâu. Mày tưởng tượng quá đúng không?

Tao thừa hiểu mà. Mày có bao giờ tin tao đâu.

Im mẹ đi. Rồi sao, mày vào vai Linh thế nào?

Nói chung là câu chuyện buồn. Trước giờ tao nghĩ chẳng có gì to tát, nhưng toàn do tao vô tư thôi. Ẻm vui, ẻm buồn gì tao cũng không biết.”

Tao thấy ẻm vẫn bình thường mà.”

Ờ, có thằng bạn như mày thì sai lại càng sai đó.

Lại đổ thừa. Thôi, chuyện yêu đương của mày thì tự mày xử lý. Sai ở đâu, sửa ở đó. Đừng để quá muộn là được. Mà mày nên tập trung vào công việc đi. Linh nó càng ngày càng nổi tiếng mà mày cứ giậm chân tại chỗ thì không ổn.”

Ừm tao biết mà.

Mày tập trung làm cho xong tập 1 để dự thi. Đề cương chi tiết tập 1 tao thấy ổn rồi đó. Còn mấy cái task ở công ty tao lo cho.

Ừm, vậy đi.

Kể từ sau dự án phim ngắn Gia Đình Nữ Cường, tao với mày chỉ toàn nhận mấy cái task clip ngắn, clip Tik Tok tào lao. Không thấy dị à? Đã tới lúc mình phải bước ra ánh sáng.”

Truyền cảm hứng ghê trời. Giờ tao mở dự án Tôi Bước Vào Thế Giới Điện Ảnh ra làm đây. Bye. Lát đi ăn trưa nói tiếp.

Nhìn tệp kịch bản trên màn hình, ý chí trong Duy lại sôi sục. Chữ nghĩa tuôn trào, anh lập tức gõ phím điên cuồng như thể tâm trí đã không còn nỗi lo nào về bạn gái.

Chẳng mấy chốc, đề cương chi tiết dần được thay thế bởi một kịch bản hoàn chỉnh.

Sau khi lắp đầy chiếc bụng đói, Duy và Phương phải đi bộ 300 mét từ quán ăn đến một điểm cà phê cóc quen thuộc.

Giữ chừng, Duy chợt phát hiện Đông bên kia đường, mặc bộ vest trắng lịch lãm, đeo kính đen, tay trái cầm chiếc hamburger, tay phải cầm chiếc điện thoại quay ngang. Anh ta vừa chăm chú xem gì đó, vừa bước vào tiệm Highland sang trọng. Phong cách “lấc cấc” đó không lẫn đi đâu được.

“Mày đi trước đi.” – Dứt lời, Duy bỏ Phương lại để băng nhanh qua đường.

Đưa mắt nhìn quanh không gian tầng một của tiệm Highland kia, chàng biên kịch nhanh chóng chạm ánh nhìn với ngài quản gia.

“Hey bro! Ở đây!” – Đông vẫy tay về phía Duy trong khi miệng vẫn ngốn đầy thức ăn.

Ngồi xuống bàn, Duy liền chất vấn đối phương:

“Sao mày lại xuất hiện? Tiếp theo là gì?”

“Gì vậy bro? Mày tìm đến tao mà? Có phải tao xuất hiện lù lù trước mặt mày đâu?”

“Ok… Được rồi! Vậy… sao tao lại nhập vào Linh? Chớ không phải hoá thân vào phim ảnh sao?”

“Thì cuộc đời là một bộ phim mà…”

“Vậy cũng được hả.” – Duy thở dài, lộ rõ vẻ khinh bỉ.

“Chẳng phải nhờ vậy mày mới hiểu Linh hơn à?”

“Thôi được rồi. Lời nguyền khi nào kết thúc?”

Tựa lưng vào ghế, Đông nuốt hết mẩu hamburger cuối cùng đang nhai trong miệng, nói:

“Chắc… xong rồi đó.”

“Xong?”

“Chứ sao? Hay mày muốn tiếp tục? Mày không thấy tao bây giờ như thế nào sao? Tao đang được nghỉ phép vì đã hoàn thành công việc đây.”

“Ồ! Tức là xong lời nguyền của tao rồi phải không? Chắc chứ?”

“Ờ… thì Tổ nói vậy đó.”

“Ok…” – Duy thả lỏng hơn, ngả lưng về sau một cách thoải mái.

“… Tốt thôi! Không còn đóng phim nữa cho khoẻ.”

“Dù sao mày cũng có chút thay đổi tích cực. Tạm được!”

“Vậy mày không còn xuất hiện nữa à?”

“Ai mà biết! Mày còn nôn oẹ trước đền có khi tao lại xuất hiện…” – Tiếng chuông nhận đồ uống vang lên.

“… Thôi, tao đi lấy ly trà hạt sen.”

Nói xong, Đông đứng dậy rời khỏi bàn.

Ít giây sau, không hiểu có điều gì đó khiến Duy quay phắc lại. Tuy nhiên, ngài quản gia lúc này đã biến mất hoàn toàn.

Chạy ra bên ngoài, anh cũng không thể tìm thấy chút dấu vết nào của đối phương.

Ngay tại bàn làm việc, cảm giác có lỗi với Linh vẫn đeo bám Duy. Anh bắt đầu lo đánh mất người yêu, điều ít khi xuất hiện trong đầu anh trước đây.

Sau một hồi suy tư, Duy quyết định gọi điện cho cô bạn gái.

Và rồi, chuông chờ cuộc gọi nhanh chóng bị dập tắt. Cô ấy không nghe máy. Chỉ có một tin nhắn được gửi lại:

Em đang bận. Tối 9, 10 giờ gì đó anh qua em đi. Em có chuyện muốn nói trực tiếp.”

Linh tiếp tục đề cập tới việc “có chuyện muốn nói” vào tối nay.

Linh muốn nói gì?

Những viễn cảnh xấu hiện ra dày đặc trong đầu Duy, đặc biệt khi “bộ phim” đêm qua cứ gợi cho anh về một mối quan hệ rạn nứt.

Tim đập mạnh kèm theo cảm giác bất an, chàng biên kịch gần như không thể ngồi yên, vừa bồn chồn vừa trống rỗng.

Anh có vẻ trông chờ cuộc gặp tối nay, nhưng cũng rất sợ đối mặt với khoảnh khắc ấy.

Đúng lúc này, tin nhắn của Phương nhảy lên, tạm thời kéo Duy rời khỏi sự hỗn tạp đó.

Tập 1 ok rồi. Mày coi lại, chỉnh sửa lần cuối đi. Xong tao làm hồ sơ để gửi.”

Ok, tao làm luôn đây.

Ê mà mày.”

Sao?

Giám khảo là đạo diễn Duy Song đó nha.”

Ảnh hưởng gì?

Bạn của sếp Lộc mày ơi. Có khi nào ổng tọc mạch với sếp, rồi sếp lại nghĩ mình vì cuộc thi này mà lơ là công việc.

Khùng hả mày! Chỉ gặp nhau có một lần, chắc gì ông còn nhớ mình là ai.” – Duy dội gáo nước lạnh vào sự ảo tưởng của thằng bạn.

Anh tiếp tục:

Với lại mình là biên kịch, tham dự các cuộc thi viết kịch bản cũng tốt thôi. Sếp Lộc khó khăn gì mấy chuyện này.”

Ờ… Thôi, tao tranh thủ làm mấy cái mục yêu cầu. Mày xong là tao gửi đi luôn.

À nhỉ! Tối nay đi xem phim chứ?

Đù má! Quên mất. Để tối mai được không? Tối nay đưa em Trâm đi hú hí rồi.

Haizz… Cút mày!

Bước vào rạp, ngồi xuống vị trí thuận lợi, Duy đã sẵn sàng với bắp rang và coca. Nhưng khi phim bắt đầu, lượng khán giả cũng chỉ vài chục người, lấp đầy chưa tới phân nửa.

Sau hai vai phụ gây ấn tượng mạnh, đây là bộ phim đầu tiên Linh đảm nhận vai chính. Thử thách lần này vô cùng khó khăn: kịch bản không mới, đạo diễn tay ngang, bạn diễn cũng là tân binh,… Dù vậy, Linh vẫn cho thấy sự tiến bộ vượt bậc về mặt diễn xuất. Cô nàng đã có màn trình diễn đỉnh cao khi thể hiện được tâm lý bất ổn của nhân vật Thanh trong Đừng Để Ngày Mai. Điều đó càng khiến giới chuyên gia cực kỳ tiếc nuối vì bộ phim không đạt doanh thu như mong đợi.

Cá nhân Duy cũng thấy rõ sự sơ sài trong kịch bản. Những tình tiết thiếu tính thực tế, plot twist vô lý, miếng hài lố lăng,… Tất cả tạo ra một tác phẩm chất lượng thấp, hời hợt và lỗi thời.

Điểm sáng duy nhất vẫn chỉ là nhân vật Thanh. Một cô gái yêu hết lòng, ghen tuông, giận dữ, yếu đuối, rồi cuối cùng được xoa dịu bởi tình yêu chân thành của nam chính.

7 giờ rưỡi tối, Duy rời rạp phim với nhiều suy tư về Linh. Cô ấy xứng đáng với cái kết viên mãn như nhân vật Thanh, phải được yêu thương tương xứng như vậy.

Không nghĩ quá lâu, anh nhanh chóng rời khỏi hầm giữ xe, hướng thẳng về phía toà chung cư mà bạn gái đang sinh sống.

Di chuyển lên tầng 5 bằng thang máy, Duy thầm quyết định sẽ nấu một bữa tối ấm cúng trước khi Linh về nhà, hệt như cái cách cô ấy đã làm với anh.

Nhưng vừa bước ra hành lang, Duy bất giác lùi lại, nếp sát vào cửa thang máy.

Khoảnh khắc anh bắt gặp là cái ôm thắm thiết giữa Linh và quản lý Đan, trên tay cô bạn gái là một bó hoa hồng trắng đầy lãng mạn.

Trái tim bị bóp nghẹt, Duy sốc. Anh không muốn khóc ngay lúc này và chẳng thể tin những gì đang diễn ra. Anh gần như quỳ hẳn xuống đất, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc trong khi mắt đã ướt đẫm.

Nhận thấy Đan đang tiến về phía mình, Duy cuống cuồng lui vào thang máy, bấm các nút một cách loạn xạ. Đi đến đâu cũng được, miễn không bị hắn ta trông thấy với bộ dạng như bây giờ.

Và khi thang máy di chuyển, cũng là lúc chàng biên kịch khóc lớn, nhưng chẳng thể nào phát ra thành tiếng.

Vứt sáu lon bia lên bàn làm việc sau khi trở về phòng trọ, Duy rũ rượi ngồi xuống, bật nắp, rồi uống hết nửa lon trong một hơi.

Những hình ảnh thân mật đó liên tục đeo bám, khiến anh “vò đầu bứt tai” mà không biết phải đối mặt thế nào.

Tuy nhiên, chẳng tức giận hay đổ lỗi, Duy lại thấy ân hận và tự trách. Anh cho rằng chính bản thân đã đẩy mối quan hệ này vào tình thế không thể cứu vãn.

Không cần mồi nhắm, cứ thế, Duy “chén sạch” hết số bia kia chỉ trong chưa đầy tiếng rưỡi đồng hồ.